Chuyển tới nội dung

Những Điều Cản Trở Ta Bắt Tay Vào Làm

Những Điều Cản Trở Ta Bắt Tay Vào Làm

Có bao giờ bạn ngồi nhìn chằm chằm vào công việc trước mặt — không quá khó, không quá xa vời, chỉ là… bạn không bắt đầu được?
Một dòng suy nghĩ nhỏ như hạt bụi lướt qua: “Để chút nữa làm cũng được mà.”
Rồi chút nữa lại thành tối, tối lại thành ngày mai, ngày mai trôi qua thành một chuỗi dài của những “chưa kịp”.

Không phải bạn lười.
Không phải bạn không quan tâm.
Chỉ là… có điều gì đó, mơ hồ nhưng rất thật, đứng chắn giữa bạn và việc bạn cần làm.

Và đó chính là thứ chúng ta cần soi sáng hôm nay — những điều cản trở ta bắt tay vào làm.


1. Sự mong manh của khởi đầu

Bắt đầu luôn là khoảnh khắc mong manh nhất của mọi hành trình.
Khởi đầu là khi bạn chưa có quán tính, chưa có đà, chưa có niềm tin rằng mình sẽ đi đến cùng.
Đó là nơi bạn đứng giữa hai miền — ý địnhhành động, mà mỗi bước chuyển động nhỏ lại đòi hỏi dũng khí lớn.

Nhiều người tưởng rằng mình thiếu kỷ luật.
Thực ra, họ chỉ đang mắc kẹt ở ranh giới giữa “muốn”“thực sự bắt đầu”.

Khởi đầu đòi hỏi sự tổn thương nhẹ — vì khi bạn bắt đầu, bạn thừa nhận mình chưa giỏi, chưa chắc, chưa hoàn thiện.
Và bản ngã ghét điều đó. Nó thích được thấy bạn là “người có tiềm năng”, hơn là “người đang chật vật”.

Nên ta chọn trì hoãn — để bảo toàn ảo tưởng rằng, “mình có thể làm rất tốt… chỉ là chưa làm thôi”.


2. Nỗi sợ bị thấy khi chưa hoàn hảo

Một trong những kẻ thù tinh vi nhất của hành động là nỗi sợ bị nhìn thấy trong quá trình dở dang.

Chúng ta muốn bắt đầu khi mọi thứ đã sẵn sàng, khi bản kế hoạch hoàn hảo, khi tâm trạng đủ tốt, khi thời điểm “đúng”.
Nhưng thật trớ trêu — thời điểm đúng không bao giờ tự đến.
Nó chỉ hiện ra khi ta dám làm.

Có người dành cả đời để “chuẩn bị” cho một dự án chưa bao giờ bắt đầu.
Có người cất giữ giọng hát trong cổ họng vì sợ người ta chê.
Có người viết mãi những đoạn đầu của một cuốn sách mà chẳng bao giờ dám viết chương hai.

Vì sợ — không phải thất bại, mà là bị người khác thấy mình đang thất bại.

Nhưng hãy nhớ, mọi kiệt tác đều từng xấu xí lúc ban đầu.
Bức tranh đầu tiên của Van Gogh không hề rực rỡ.
Những bản nháp đầu tiên của Tolstoy đầy lỗi.
Mọi cái đẹp từng đi qua vùng xấu, mọi thành tựu từng sống trong sự vụng về.

Nếu bạn không cho phép mình vụng về, bạn sẽ không bao giờ đi xa.


3. Sự tinh vi của trì hoãn “tích cực”

Không phải mọi trì hoãn đều là nằm dài trên giường.
Đôi khi, nó khoác áo năng suất.

Bạn lau dọn bàn làm việc thật sạch, lên kế hoạch chi tiết, xem thêm vài video “truyền cảm hứng”, ghi chép cẩn thận.
Bạn cảm thấy mình đang chuẩn bị rất tốt.
Nhưng thực chất, đó là trì hoãn được hợp lý hóa — vì nó cho bạn cảm giác đang tiến bộ, trong khi thực ra bạn chỉ đang đi vòng quanh cánh cửa.

Người ta gọi đó là “procrastination with purpose” — trì hoãn có mục đích.
Một dạng lừa dối mềm mại mà tâm trí bày ra để bạn không cảm thấy tội lỗi.

Cách duy nhất để thoát ra là nhận diện sự thật:
Không phải mọi chuyển động đều là tiến bước.
Đôi khi, chỉ có hành động thật sự mới là cánh cửa mở sang thế giới khác.


4. Năng lượng phân tán – khi tâm trí bị chiếm đóng

Có những ngày bạn không làm được gì không phải vì thiếu động lực, mà vì đầu óc bạn đã quá tải.
Thông tin, mạng xã hội, email, tin tức, những cuộc đối thoại lơ lửng — tất cả như hàng trăm sợi dây kéo tâm trí đi về mọi hướng.

Bạn không thể bắt đầu, đơn giản vì năng lượng bạn không còn nằm trong hiện tại.

Mỗi lần bạn kiểm tra điện thoại giữa một công việc, não bạn cần đến 23 phút để tập trung lại.
Tưởng tượng mỗi ngày bạn “mất” hàng giờ chỉ để quay về trạng thái ban đầu — chẳng lạ gì bạn thấy mình kiệt sức ngay cả khi chưa làm gì đáng kể.

Bắt đầu không chỉ là ngồi vào bàn làm việc.
Đó là một nghi thức thu hồi năng lượng.
Là cách bạn gọi hồn mình trở về từ những phân tán vô hình.

Hãy tắt thông báo.
Hãy tạo cho mình những khoảng lặng, như nghi lễ trước mỗi hành động.
Bởi vì chỉ khi bạn hiện diện, bạn mới thật sự bắt đầu.


5. Cái bẫy của cảm xúc: “Tôi phải thấy hứng thì mới làm”

Một niềm tin phổ biến nhưng tai hại: phải có cảm hứng thì mới làm được việc.
Thực ra, cảm hứng đến sau — chứ không phải trước.

Cảm hứng là hệ quả của hành động, không phải điều kiện tiên quyết.
Bạn không chờ gió mới ra khơi. Bạn ra khơi, và gió sẽ đến.

Những người kỷ luật không phải vì họ không mệt, không chán, mà vì họ hiểu điều này:
Mỗi lần ta hành động mà không cần cảm hứng, ta đang dạy chính mình trở nên tự do.

Còn nếu bạn chỉ hành động khi có hứng, bạn đang là nô lệ của cảm xúc.

Hứng thú là đám mây — lúc có lúc không.
Hành động là bầu trời — luôn ở đó.


6. Tự nghi ngờ – Kẻ trộm trong tâm trí

Một lý do sâu kín khiến ta ngần ngại bắt đầu: ta không tin mình có thể làm được.
Không phải vì công việc quá lớn, mà vì ta quá nhỏ trong mắt chính mình.

Tự nghi ngờ là tiếng nói thì thầm, êm ái mà độc hại:
“Liệu mình có đủ giỏi không?”
“Có ai quan tâm đâu?”
“Lỡ thất bại thì sao?”

Những câu hỏi ấy nghe có vẻ hợp lý, nhưng chúng không tìm câu trả lời — chúng chỉ tìm cách khiến bạn dừng lại.

Cách duy nhất để khiến chúng im lặng không phải là tranh cãi, mà là hành động.
Hãy để thực tế chứng minh thay cho niềm tin.

Khi bạn làm, bạn tích lũy chứng cứ sống rằng bạn có thể.
Và mỗi chứng cứ đó sẽ lấn dần vùng bóng tối trong đầu.


7. Cảm giác “chưa sẵn sàng” – chiếc cớ vĩnh cửu

Không ai từng thật sự sẵn sàng.
Chúng ta chỉ trở nên sẵn sàng trong khi làm.

Bạn không học cách bơi bằng cách đứng trên bờ chờ đủ tự tin.
Bạn chỉ học được khi nhảy xuống nước, run rẩy và vụng về.

“Chưa sẵn sàng” là cảm giác không bao giờ biến mất — nó chỉ lùi lại khi bạn bước tới.

Nếu bạn chờ đến khi không còn sợ hãi, bạn sẽ chờ mãi.
Bắt đầu là hành động của người sợ nhưng vẫn làm.
Vì dũng cảm không phải là không sợ, mà là biết sợ mà vẫn tiến về phía trước.


8. Kỷ luật – Cây cầu giữa mong muốn và thực tại

Đến cuối cùng, hành động không được sinh ra từ cảm hứng, mà từ kỷ luật dịu dàng.

Không phải thứ kỷ luật thép, nghiêm khắc và khô cứng.
Mà là kỷ luật của một người bạn tin yêu chính mình:
“Dù hôm nay không hứng, mình vẫn sẽ làm — vì mình tôn trọng lời hứa với bản thân.”

Kỷ luật không giết chết tự do.
Ngược lại, nó là cánh cửa dẫn đến tự do thật sự — tự do khỏi trì hoãn, khỏi nỗi sợ, khỏi sự nghi ngờ.


9. Khi bạn không thể làm gì – hãy làm điều nhỏ nhất

Có những ngày, dù hiểu hết mọi điều trên, bạn vẫn chẳng thể bắt đầu.
Và điều đó cũng không sao.

Hãy thu nhỏ mục tiêu đến mức không thể không làm được.
Không viết cả chương? Viết một câu.
Không tập cả buổi? Chỉ cần mang giày vào.
Không thể dọn cả phòng? Gấp cái áo thôi.

Thường thì, chính hành động nhỏ đầu tiên ấy là khởi điểm cho tất cả.
Bạn không cần thắng cả ngày, chỉ cần thắng 5 phút đầu.


10. Kết: Hành động như một lời cầu nguyện

Khi bạn bắt tay vào làm, bạn đang gửi một lời cầu nguyện vô hình cho tương lai mình.
Không cần biết kết quả ra sao, chỉ cần biết — bạn đã không đứng yên.

Bởi trong một thế giới đầy do dự, người dám hành động là người dũng cảm nhất.

Và đôi khi, không có gì thiêng liêng hơn một buổi sáng bạn ngồi xuống, mở laptop, cầm bút, hoặc chỉ đơn giản là bắt đầu —
dù không hoàn hảo, không sẵn sàng, không hứng thú —
chỉ vì bạn biết, sâu thẳm trong lòng:
điều duy nhất cản đường bạn… chính là bạn.

Chia Sẻ Bài Viết
Follow Nam Trên LinkedIn
Follow on LinkedIn

BÀI VIẾT KHÁC

Tham Khảo Các Dịch Vụ Của Web Designer Lê Thành Nam

Thiết Kế WebsiteTrọn Gói
Thiết Kế Website
Trọn Gói
Nâng Tầm Thương Hiệu, Tối Ưu Hiệu Suất
SEO Website Tổng Thể
SEO
Website Tổng Thể
Tăng Thứ Hạng, Thu Hút Khách Hàng
Nâng Cấp Website
Nâng Cấp
Website
Đổi Mới Hiệu Suất, Nâng Cao Trải Nghiệm
Quản Trị Website
Quản Trị
Website
Đảm Bảo Hoạt Động, Tối Ưu Hiệu Suất