Chuyển tới nội dung

Làm Thế Nào Để Thực Sự Làm Điều Mà Bạn Đang Tránh Né

Làm Thế Nào Để Thực Sự Làm Điều Mà Bạn Đang Tránh Né

I. Lời mở đầu:

Có những việc không cần ai nhắc, ta vẫn biết phải làm.
Nhưng ta không làm.

Không vì lười. Không vì ngu dốt. Mà vì có một bức tường vô hình, lạnh lẽo, dựng giữa “ý định” và “hành động”. Chúng ta ngồi nhìn nó, biết mình chỉ cần bước qua là xong, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống mặt đất.

Điều ta đang tránh – có thể là một cuộc gọi, một bài viết dang dở, một dự án bị trì hoãn, hay đơn giản chỉ là việc ngồi xuống học. Nó nhìn ta mỗi ngày, không nói một lời, nhưng cái im lặng của nó vang như sấm.

Vậy, làm sao để thực sự làm điều ta đang tránh né?
Không phải bằng mẹo vặt. Không phải bằng “5 bước để hết trì hoãn”. Mà bằng cách chạm vào gốc rễ — nơi ta thực sự hiểu mình.


II. Sự thật đầu tiên: Bạn không lười, bạn đang sợ

Đằng sau mỗi hành động bị trì hoãn, luôn có một nỗi sợ đang ẩn mình.
Sợ thất bại. Sợ không đủ giỏi. Sợ làm xong rồi không còn gì để trốn. Sợ thấy bản thân không như ta tưởng.

Khi bạn tránh làm điều gì đó, bạn không trốn công việc — bạn đang trốn cảm xúc đi kèm với nó.

Bạn tránh viết vì sợ bài mình tệ.

Bạn tránh học vì sợ phát hiện ra mình chẳng thông minh như tưởng.

Bạn tránh nói chuyện với ai đó vì sợ bị từ chối.

Những nỗi sợ này tinh vi lắm. Chúng không hét lên trong đầu bạn. Chúng thì thầm, ngọt ngào, hợp lý:

“Hôm nay mệt rồi, để mai.”
“Chưa đủ sẵn sàng đâu, đợi lúc hứng hơn đã.”

Nhưng “mai” không bao giờ đến, và “sẵn sàng” là một ảo ảnh.

Điều đầu tiên bạn cần làm không phải là “ép mình làm”, mà là nhìn thẳng vào nỗi sợ đó và gọi tên nó.

Hãy tự hỏi: “Mình thực sự sợ điều gì sẽ xảy ra nếu mình làm việc này?”

Đôi khi chỉ cần gọi tên được, nỗi sợ mất nửa sức mạnh của nó rồi.


III. Sự thật thứ hai: Bạn không cần động lực, bạn cần sự trung thực

Động lực là kẻ phản bội ngọt ngào. Nó đến khi ta đang phấn khích và biến mất khi ta cần nhất.

Người làm được điều mình đang tránh không phải là người luôn có động lực, mà là người biết thành thật với chính mình.

Trung thực rằng: “Tôi đang sợ.”
Trung thực rằng: “Tôi không muốn làm, nhưng tôi biết tôi cần.”
Trung thực rằng: “Tôi sẽ không đợi cảm xúc đến mới hành động.”

Khi ta dừng tìm động lực, ta bắt đầu tìm lý do đủ thật để hành động.

Không phải “Tôi muốn thành công.”
Mà là: “Tôi không muốn tiếp tục cảm thấy thất vọng về chính mình.”

Không phải “Tôi muốn hoàn hảo.”
Mà là: “Tôi chỉ muốn hoàn thành điều này để có thể ngủ ngon tối nay.”

Sự trung thực tước bỏ mọi vỏ bọc hào nhoáng và để lại thứ duy nhất thật sự hiệu quả: ý chí đơn giản của con người.


IV. Sự thật thứ ba: Cảm xúc không phải tín hiệu dừng, mà là lời mời

Hầu hết chúng ta đều chờ cảm xúc tốt mới bắt đầu.
Nhưng những người thực sự làm được việc lại hiểu: cảm xúc không phải điều kiện, mà là nhiên liệu.

Nếu bạn thấy chán, mệt, lo, sợ — điều đó không có nghĩa là bạn nên dừng. Nó chỉ nghĩa là bạn đang ở ngay ngưỡng cửa của điều quan trọng.

Giống như cơ thể run trước khi nhảy xuống nước lạnh — cảm giác đó không báo nguy, nó báo rằng đây là khoảnh khắc thực sự sống.

Hãy thử nghĩ thế này:

Khi bạn sợ, đó là dấu hiệu bạn đang chạm vào điều mình quan tâm.

Khi bạn thấy ngại, đó là dấu hiệu bạn đang mở rộng giới hạn.

Khi bạn thấy áp lực, đó là dấu hiệu bạn đang đi đúng hướng.

Cảm xúc tiêu cực không cản bạn — chúng đánh dấu nơi đáng để đến.


V. Sự thật thứ tư: Bắt đầu không cần lớn, chỉ cần thật

Bạn không cần chiến thắng cả trận chiến trong ngày đầu tiên.
Bạn chỉ cần dám giương kiếm.

Kẻ trì hoãn thường nghĩ: “Khi nào rảnh tôi sẽ làm.”
Nhưng người hành động hiểu: “Tôi sẽ làm trong 5 phút đầu tiên, dù có rảnh hay không.”

Bắt đầu thật nhỏ. Viết 3 dòng, đọc 1 trang, làm 1 việc nhỏ nhất.
Đừng cố phá núi. Chỉ cần xới một nắm đất đầu tiên.

Cái quan trọng không phải bạn làm bao nhiêu, mà là bạn chứng minh cho bản thân rằng bạn có thể bắt đầu.

Khi bạn vượt qua 5 phút đầu tiên, một điều kỳ lạ xảy ra: nỗi sợ tan đi, sự tập trung xuất hiện, và bạn quên rằng mình từng sợ.

Hành động là thuốc giải duy nhất cho trì hoãn. Không phải kế hoạch, không phải ý chí, mà là bắt đầu dù sợ.


VI. Sự thật thứ năm: Tha thứ cho bản thân là cách duy nhất để tiếp tục

Một trong những lý do khiến ta mãi kẹt trong trì hoãn là vì ta ghét chính mình vì đã trì hoãn.

Bạn tự mắng: “Sao mình yếu đuối thế.”
Bạn hứa: “Mai mình sẽ làm gấp đôi để bù lại.”
Rồi mai lại chẳng làm. Và vòng lặp cứ thế siết chặt cổ bạn.

Muốn thoát khỏi nó, bạn phải học cách tha thứ.

Không phải bao biện. Mà là nhìn nhận với lòng nhân từ.

Bạn đã từng mệt mỏi, từng sợ hãi, từng lạc hướng — và điều đó không khiến bạn vô dụng. Nó khiến bạn con người.

Chỉ khi bạn tha thứ, bạn mới đủ nhẹ để bước tiếp.

Tha thứ không có nghĩa là “bỏ qua.”
Tha thứ nghĩa là “Tôi chấp nhận rằng mình đã dừng lại, nhưng tôi vẫn có thể đi tiếp từ đây.”


VII. Sự thật thứ sáu: Kỷ luật là tình yêu trong hình hài cứng rắn

Người ta nói: “Kỷ luật là sức mạnh.”
Nhưng thực ra, kỷ luật là một dạng tình yêu.

Tình yêu dành cho tương lai của bạn.
Tình yêu dành cho phiên bản tốt hơn của chính mình.
Tình yêu nói rằng:

“Tôi sẽ làm điều này, dù hôm nay tôi không thích, vì tôi xứng đáng có một ngày mai tốt hơn.”

Kỷ luật không phải sự ép buộc, mà là sự bảo vệ.
Giống như cha mẹ đánh thức đứa con dậy đi học — không phải vì ghét nó ngủ, mà vì muốn nó có một cuộc đời đẹp hơn.

Khi bạn hành động đều đặn, bạn đang chăm sóc cho chính mình theo cách sâu sắc nhất: bằng hành động, không lời nói.


VIII. Sự thật thứ bảy: Bạn không thể thắng cuộc chiến này một mình

Tránh né thường nở rộ trong cô độc.
Khi bạn chỉ có mình, tâm trí sẽ khéo léo bày đủ lý do để không làm.

Nhưng khi có ai đó chứng kiến, nhắc nhở, hoặc chỉ đơn giản là đồng hành, bạn sẽ thấy nhẹ hơn nhiều.

Con người không được thiết kế để tự mình làm tất cả.
Hãy nói với ai đó về điều bạn đang tránh. Viết ra. Nhờ họ hỏi lại bạn ngày mai.

Không phải để họ giám sát — mà để bạn thoát khỏi bóng tối của chính mình.

Khi một người biết, điều bạn sợ mất đi sức mạnh.
Khi hai người cùng tin, bạn bắt đầu hành động.


IX. Sự thật cuối cùng: Làm điều bạn đang tránh — là cách bạn trở về

Bạn nghĩ bạn chỉ đang hoàn thành một công việc?
Không. Bạn đang quay trở lại với chính mình.

Mỗi hành động bạn từng sợ, mỗi việc bạn từng né, đều là một cánh cửa nhỏ dẫn bạn về lại phần can đảm đã ngủ yên bên trong.

Khi bạn dám đối diện với điều mình sợ, bạn không chỉ làm được việc — bạn trở nên nguyên vẹn hơn.

Có lẽ đó mới là ý nghĩa thật của “làm điều bạn đang tránh”:
Không phải để hoàn thành một danh sách công việc.
Mà là để chứng minh cho bản thân rằng bạn vẫn có thể tin vào chính mình.


X. Kết thúc:

Một ngày nào đó, bạn sẽ nhìn lại và mỉm cười.
Không phải vì bạn đã làm được điều gì lớn lao, mà vì bạn đã thôi trốn tránh.

Bạn sẽ nhận ra:

Mọi nỗi sợ hóa ra chỉ là làn sương.

Mọi trì hoãn hóa ra chỉ là lời mời gọi dũng cảm.

Và mọi hành động nhỏ, mỗi lần bạn ngồi xuống làm, đều là một cách để yêu chính mình thêm một chút.

Hãy nhớ:
Bạn không cần trở thành anh hùng để bắt đầu.
Chỉ cần một con người — đang run, đang sợ, nhưng vẫn chọn bắt đầu.


Và khi bạn làm được điều bạn đang tránh…
Bạn sẽ thấy: chẳng có bức tường nào cả.
Chỉ có bạn — và một thế giới rộng mở, chờ bàn tay bạn chạm tới.

Chia Sẻ Bài Viết
Follow Nam Trên LinkedIn
Follow on LinkedIn

BÀI VIẾT KHÁC

Tham Khảo Các Dịch Vụ Của Web Designer Lê Thành Nam

Thiết Kế WebsiteTrọn Gói
Thiết Kế Website
Trọn Gói
Nâng Tầm Thương Hiệu, Tối Ưu Hiệu Suất
SEO Website Tổng Thể
SEO
Website Tổng Thể
Tăng Thứ Hạng, Thu Hút Khách Hàng
Nâng Cấp Website
Nâng Cấp
Website
Đổi Mới Hiệu Suất, Nâng Cao Trải Nghiệm
Quản Trị Website
Quản Trị
Website
Đảm Bảo Hoạt Động, Tối Ưu Hiệu Suất